Em!
Đây là câu đầu tiên anh viết dành cho em.
Kế đến, anh viết cho em câu thứ hai. Anh
muốn nói với em rằng, câu này anh viết đã
là câu thứ ba rồi đó!
Em à, em có biết câu em đang đọc đã là câu
thứ tư rồi không? Vậy mà anh vẫn không
thể bắt đầu câu chuyện ở câu thứ năm này.
Anh hy vọng sẽ nói được điều muốn nói với
em ở câu thứ sáu, nhưng sao thấy khó mở
lời quá, hẹn em ở câu thứ bảy nha.
Mà thôi, đợi thư xuống dòng, anh sẽ tâm sự
với em được nhiều hơn.
Em ơi, em có biết giờ đã là câu thứ mấy rồi
không? Anh dạo này trí nhớ kém quá nên
không thể đếm nhiều được. Nếu anh không
nhầm thì đã là câu thứ mười rồi. Nếu đúng
thế thì khi anh chấm hết câu này cũng là
lúc anh chuyển sang câu thứ mười hai rồi
đó. Anh dự định sẽ nói điều muốn nói ra ở
đây, nhưng cứ sợ em không đủ bình tĩnh,
nên anh đành để nó ở câu sau nữa.
Em à! Em vẫn đang đọc bức thư của anh đó
chứ? Điều anh muốn nói với em là hãy kiên
nhẫn đọc câu kế tiếp. Cũng sắp hết giấy rồi
nên anh sẽ nói ngay thôi. Nếu em vẫn tin
anh, hãy đọc thêm câu này nữa. Anh không
muốn làm mất thêm thời gian của em, nên
anh sẽ cho em biết ngay bây giờ. Em à, anh
muốn nói là… là… em hãy đọc lại lá thư
này và trả lời anh ngay, em nhé!
a>